潍坊东明小学一年级古诗带拼音

《EQ \* jc2 \* "Font:楷体" \* hps18 \o\ad(\s\up 15(huà),画)》EQ \* jc2 \* "Font:楷体" \* hps18 \o\ad(\s\up

huà féngxuěxiǔfúróngshānzhǔrén dújiāngxuě diàohán 《画》 独钓寒江雪。 逢雪宿芙蓉山主人 qīnggāodǐng tángliúchángqīng chán 清-高鼎 《蝉》 (唐)刘长卿 yuǎnkànshānyǒusè rìmùcāngshānyuǎn tángyúnán shì 远看山有色, 唐-虞世南: 日暮苍山远, jìntīngshuǐwúshēng tiānhánbáiwūpín chuíruíyǐnqīnglù 近听水无声。 垂緌饮清露, 天寒白屋贫。 chūnqùqiūháizài cháiménwénquǎnfèi liúxiǎngchūshū tóng 春去秋还在, 流响出疏桐。 柴门闻犬吠, rénláiniǎobùjīng fēngxuěyèguī jūgāoshēngzìyuǎn 人来鸟不惊。 居高声自远, 风雪夜归人。 lùchái jiànkè fēishìjièqiūfēng 《剑客》 非是藉秋风。 鹿柴 tángwángwéi tángjiǎdǎo juéjù 唐-贾岛 《绝句》 唐王维 kōngshānbújiànrén shíniánmójiàn yī tángdùfǔ 十年磨一剑, 唐-杜甫 空山不见人, dànwénrényǔxiǎng shuāngwèicéngshì rèn chírìjiāngshānlì 霜刃未曾试。 迟日江山丽, 但闻人语响。 fǎnjǐngrùshēnlín jīnrìbǎshìjūn chūnfēnghuācǎoxiāng 今日把示君, 春风花草香。 返景入深林, shì fùzhàoqīngtāishàng shuíyǒubùpíng níróngfēiyànzǐ 谁有不平事? 泥融飞燕子, 复照青苔上。 mǎshī shānuǎnshuìyuānyāng 沙暖睡鸳鸯。 马诗 tánglǐhè chíshàng tánqín 《池上》 《弹琴》 唐李贺 dàmòshārúxuě tángbáijūyì tángchángqīng liú 唐-白居易 唐-刘长卿 大漠沙如雪, yānshānyuèsìgōu xiǎowáxiǎotǐng chēng línglíngqīshàng xián 小娃撑小艇, 泠泠七弦上, 燕山月似钩。 hédāngjīnluònǎo tōucǎibáihuí lián jìngtīngsōngfēnghán 偷采白莲回。 静听松风寒。 何当金络脑, kuàizǒutàqīngqiū bùjiěcáng zōngjì gǔdiàosuīzìài 不解藏踪迹, 古调虽自爱, 快走踏清秋。 píngdàokāi fúyī jīnrénduōbùdàn 浮萍一道开。 今人多不弹。 dēnglèyouyuán 《登乐游原》 jiāngxuě tánglǐshāngyǐn 江雪 《》 唐-李商隐 tángliǔzōngyuán xiàngwǎnyìbúshì 唐-柳宗元 向晚意不适, qiānshānniǎofēijué 千山鸟飞绝, qūchēdēnggǔyuán 驱车登古原。 wànrén jìngzōngmiè 万径人踪灭。 xīyángwúxiànhǎo 夕阳无限好, zhōusuōlìwēng gū 孤舟蓑笠翁, zhǐshìjìnhuánghūn 只是近黄昏。

腾讯文库潍坊东明小学一年级古诗带拼音